Những năm gần đây, cùng với chính sách mở cửa và hội nhập, du lịch đã được xác định là một trong những ngành kinh tế mũi nhọn ở nước ta. Trong đó, những giá trị di sản văn hóa vật thể và phi vật thể chính là nguồn tài nguyên đa dạng, tạo nên bản sắc riêng cho du lịch. Tuy nhiên, bên cạnh những thành tựu không thể phủ nhận, vẫn còn tồn tại nhiều bất cập trong việc xử lý mối quan hệ giữa phát triển du lịch và bảo tồn các giá trị di sản văn hóa đã và đang được hoặc bị du lịch khai thác. Ở đây, xin không bàn đến xu hướng thương mại hóa các giá trị di sản mà chỉ đề cập vấn đề khai thác không đúng những hàm lượng văn hóa chứa đựng trong di sản, dẫn đến xâm hại và làm biến tướng những giá trị của di sản.